Theo sau sự suy thoái toàn cầu, một bài học trở nên rõ ràng đối với các nước đang phát triển là: Đừng có chỉ phụ thuộc vào xuất khẩu tới các nước phát triển!!! Nói chung, càng phụ thuộc nhiều vào thương mại với các nước phát triển thì mức ảnh hưởng của “Cuộc suy thoái khủng khiếp” càng mạnh mẽ, như cách mà tổ chức Ngân hàng Thế giới (WB) đã gọi tên cuộc khủng hoảng này. Đối với người nghèo ở các nước phát triển cũng như các nước nghèo, sự ảnh hưởng này lại càng trực tiếp và hậu quả vẫn tiếp tục được nhận thấy trong những hàng dài người thất nghiệp đi xin việc làm, và trong các hộ gia đình của những người bán thất nghiệp.
Từ lâu rồi, trong các phòng đàm phán thương mại, người ta tin rằng thương mại với các nước phát triển sẽ cứu sống bạn. Điều giả định ảo tưởng này trở nên rõ ràng một cách đau đớn khi các quốc gia phương Tây giảm tối đa lượng nhập khẩu từ các nước đang phát triển mà họ hứa hẹn trong nỗ lực cứu vãn nền kinh tế của chính mình. Thậm chí là các tổ chức xã hội tới từ phương Tây cũng cắt giảm sự hỗ trợ của họ, nhiều tổ chức Phi chính phủ (NGOs) và các tổ chức nhân đạo đã cắt giảm nguồn viện trợ cho các chương trình và các dự án phát triển ở địa phương. Trong nhiều trường hợp, các dự án này bị dừng lại hoặc bị hủy bỏ. Đây thật là thế giới của những lời hứa sáo rỗng. Cảm ơn đã chơi trò chơi này và chúc may mắn lần sau!
Sự thật khắc nghiệt này cũng phản ảnh trong kênh thị trường Fair Trade. Sự thay đổi tổng thể là thước đo sự ảnh hưởng của suy thoái toàn cầu. Càng phụ thuộc nhiều vào xuất khẩu sang các nước phương Tây, sự ảnh hưởng càng nặng nề tới các nhóm sản xuất Fair Trade ở các nước đang phát triển. Hoạt động Fair Trade ở Philippine đã sớm nhận ra một bài học vô cùng quan trọng.
Những năm gần đây đã có sự nỗ lực chung để liên kết các tổ chức Fair Trade theo từng khu vực và quốc gia. Tổ chức Fair Trade Thế giới (WFTO) có trụ sở ở Hà Lan đã thành lập các mạng lưới khu vực nhằm mở rộng sự ảnh hưởng của họ và liên kết các tổ chức Fair Trade có cùng chung mục tiêu.
Châu Phi: COFTA
Châu Á: WFTO-Asia
Châu Mỹ Latinh: WFTO-LA
Châu Âu: WFTO-Europe
Thái bình dương: WFTO-Pacific
Tổ chức Fair Trade Thế giới ở Châu Á (WFTO Châu Á) làm việc với các mạng lưới chính thức và không chính thức ở Bangladesh, Trung Quốc, Campuchia, Ấn Độ, Indonesia, Lào, Nepan, Pakistan, Philippine, Sri Lanka, Thái Lan, Đông Timo và Việt Nam. “WFTO Châu Á hoạt động như là một diễn đàn, nơi mà các tổ chức thành viên chia sẻ với nhau các chiến lược đặc thù theo tính chất khu vực hay tính chất văn hóa, liên quan tới sự phát triển tổ chức, kỹ năng, chuyển giao công nghệ và truy cập kho thông tin. WFTO Châu Á phải hoàn thành sứ mệnh là tiếng nói của Fair Trade ở châu Á, bằng cách tuyên truyền các tiêu chuẩn và các nguyên tắc của Fair Trade cho các đối tượng hay tổ chức khác nhau tại các vị trí khác nhau trong chuỗi giá trị. Nó hoạt động nhằm lôi kéo người sản xuất, công nhân, người cung cấp dịch vụ, người trung gian, các tổ chức công, và người tiêu dùng vào quá trình mang lại công bằng xã hội và bảo vệ môi trường trong hệ thống thương mại toàn cầu.”
Ở Philippine, phong trào Fair Trade hoạt động dưới ngọn cờ của WFTO-Philippine và đang dần dần điều chỉnh chiến lược quốc gia của họ. Rút ra từ các bài học của “Cuộc suy thoái khủng khiếp”, đó là: Không nên chỉ phụ thuộc vào xuất khẩu sang các nước phương Tây!!!
Không quan trọng là Phong trao Fair Trade ở phương Tây đã có những dự định tốt đẹp như thế nào, khi phải đối mặt với suy thoái, chắc chắn sẽ có sự sụt giảm lượng nhập khẩu từ các nước phát triển cả ở kênh thương mại chủ đạo và kênh thương mại khác. Với lý do đó, điều quan trọng là các tổ chức Fair Trade ở các nước đang phát triển rút ra được một bài học có giá trị và mở rộng các thị trường ở địa phương và khu vực của họ trong khi dựa dẫm ít hơn vào lời hứa và các dự định của phương Tây.
Phong trào Fair Trade ở Philippines
Việc tìm hiểu phong trào Fair Trade ở Philippine của tôi bắt đầu bằng cuộc gặp mặt với Ronald Lagazo, giám đốc của tổ chức WFTO-Philippine, có ba mươi tổ chức thành viên. Tôi hỏi anh về những nỗ lực gần đây nhằm mở rộng sự tiếp cận thị trường nội địa cho các nhóm sản xuất thông qua việc mở ra các cửa hàng Fair Trade mà tôi đã được nghe nhắc tới rất nhiều lần.

“Các cửa hàng Fair Trade được điều hành bởi các thành viên, chẳng hạn như Saffy đang được quản lý bởi SUFRUDI ở Santa Ana, Manila; SPFTC (Các đối tác phía Nam và Tập đoàn Fair Trade) ở Cebu; Giấy thủ công Salay ở Cagayan De Oro, Mindanao (hòn đảo chính ở phía Nam). Hiện nay họ đang hỗ trợ cho các thành viên của WFTO Philippine. Chúng tôi mua các sản phẩm của họ và bầy hàng hóa trong các cửa hàng, đây là con đường dẫn tới thị trường nội địa cho một số thành viên của chúng tôi. Một số thành viên ở vùng Luzon, nhưng họ cung cấp sản phẩm tới vùng Mindanao hoặc Cebu, đây là một cơ hội cho họ.”
Hiện nay có mười ba cửa hàng được điều hành bởi các tổ chức Fair Trade, bốn cửa hàng mới là một phần của chiến lược phát triển Fair Trade vào các thị trường nội địa. Ronald giải thích: “APFTI (Tổ chức Hỗ trợ Fair Trade Philippine) là một tổ chức phi lợi nhuận, nhận được nguồn vốn tài trợ dành cho sáng kiến này. Một ý tưởng tuyệt hay là mở tiệm bán cà phê trong các cửa hàng Fair Trade, gần giống như kiểu tiệm deli-café. Hiện nay các đối tác không có nhiều tiền hoặc nhiều nguồn tài trợ, nên họ không thể thuê một không gian rộng rãi để làm tiệm cà phê. Do vậy, trước hết họ bắt đầu bằng các cửa hàng bán lẻ, nhưng tôi nghĩ rằng họ rất muốn thực hiện ý tưởng kia. Các nhà tài trợ rất ấn tượng với các nỗ lực của họ để mở ra các cửa hàng Fair Trade. Chúng tôi đã rút ra được rất nhiều bài học từ sáng kiến này.
Cửa hàng Fair Trade ở Cebu khá là thành công. Trên các tờ báo địa phương, họ có đăng khá đều đặn bài viết về cửa hàng của họ. Người ta đăng các tin chính về hoạt động của họ. Một vài người trong giới truyền thông tới và mua hàng hóa, có thể nói họ có quan hệ khá tốt với giới truyền thông. Họ đã làm rất nhiều việc trong công tác quảng bá. Gigi Labradores đang làm hết sức mình để gặp gỡ mọi người và giới thiệu sản phẩm tới người tiêu dùng. Bà mở rộng mạng lưới quan hệ với rất nhiều người và nhiều tổ chức ở địa phương.”
Cùng với việc mở ra một chuỗi các cửa hàng Fair Trade, WFTO-Philippine đã thiết lập một bộ tiêu chuẩn Fair Trade quốc gia để trở thành tổ chức Fair Trade thành viên. “Năm ngoái chúng tôi đã hoàn thành việc thiết lập các yêu cầu cần thiết đối với các tổ chức Fair Trade Philippine, chúng tôi đã có thêm 7 thành viên xin gia nhập… năm 2009 chủ yếu là một năm tự đánh giá và xây dựng.”
Hơn nữa, WFTO-Philippine còn thiết lập nhãn hiệu riêng của họ. Ronald Lagazo nói: “Chúng tôi nhận được những ý kiến đánh giá rất tốt từ cộng đồng quốc tế đối với hệ thống chứng chỉ nhãn hiệu Philippine. Nhãn hiệu FLO quá đắt và khó tiếp cận đối với những người sản xuất nhỏ, phí xin gia nhập quá đắt. Nhãn hiệu này có ý nghĩa đối với thị trường Philippine. Nếu nó đi ra thị trường quốc tế và được chấp nhận, đó là điều tốt với chúng tôi, nhưng chúng tôi chưa bao giờ có ý định đưa nó ra đấu trường quốc tế. Ban đầu, một vài thành viên lo lắng về việc thiết lập thêm một nhãn hiệu khác, nhưng ở thị trường nội địa thì nhãn hiệu này làm nên sự khác biệt giữa chúng tôi và các doanh nghiệp khác. Không sao cả nếu đưa thêm một logo vào các nhãn hiệu.”
Trong khi nói chuyện với Ronald về việc phát triển các thị trường ở địa phương, anh cũng đã nhắc tới Bote Centre như là một “trường hợp thú vị”, nhưng những điều mà tôi khám phá ra sau này có thể nói là còn độc đáo hơn, thậm chí là một sự cách mạng trong cách tiếp cận của họ! Các nỗ lực của họ rất trực tiếp, và nhìn bề ngoài họ có vẻ rất hiệu quả, nên tôi quyết định sẽ tìm hiểu họ cặn kẽ hơn. Hiện tại tôi đang ở vùng núi tuyệt đẹp của Philippine để tìm hiểu về Bote Centre và cách tiếp cận của họ để phát triển Fair Trade ở các thị trường địa phương. Do vậy, tôi sẽ để các bạn trở lại với bài viết tiếp theo của tôi, nhưng một điều tôi đảm bảo với các bạn rằng đây sẽ là một nghiên cứu đầy hấp dẫn và chúng ta có thể học tập rất nhiều từ đó!
Cảm ơn các bạn đã đồng hành cùng tôi trong chuyến đi này. Xin hãy tự nhiên đóng góp ý kiến, ý tưởng và các lời khuyên cho chúng tôi.
Thân ái,
Mitch Teberg, MA
Từ lâu rồi, trong các phòng đàm phán thương mại, người ta tin rằng thương mại với các nước phát triển sẽ cứu sống bạn. Điều giả định ảo tưởng này trở nên rõ ràng một cách đau đớn khi các quốc gia phương Tây giảm tối đa lượng nhập khẩu từ các nước đang phát triển mà họ hứa hẹn trong nỗ lực cứu vãn nền kinh tế của chính mình. Thậm chí là các tổ chức xã hội tới từ phương Tây cũng cắt giảm sự hỗ trợ của họ, nhiều tổ chức Phi chính phủ (NGOs) và các tổ chức nhân đạo đã cắt giảm nguồn viện trợ cho các chương trình và các dự án phát triển ở địa phương. Trong nhiều trường hợp, các dự án này bị dừng lại hoặc bị hủy bỏ. Đây thật là thế giới của những lời hứa sáo rỗng. Cảm ơn đã chơi trò chơi này và chúc may mắn lần sau!
Sự thật khắc nghiệt này cũng phản ảnh trong kênh thị trường Fair Trade. Sự thay đổi tổng thể là thước đo sự ảnh hưởng của suy thoái toàn cầu. Càng phụ thuộc nhiều vào xuất khẩu sang các nước phương Tây, sự ảnh hưởng càng nặng nề tới các nhóm sản xuất Fair Trade ở các nước đang phát triển. Hoạt động Fair Trade ở Philippine đã sớm nhận ra một bài học vô cùng quan trọng.
Những năm gần đây đã có sự nỗ lực chung để liên kết các tổ chức Fair Trade theo từng khu vực và quốc gia. Tổ chức Fair Trade Thế giới (WFTO) có trụ sở ở Hà Lan đã thành lập các mạng lưới khu vực nhằm mở rộng sự ảnh hưởng của họ và liên kết các tổ chức Fair Trade có cùng chung mục tiêu.
Châu Phi: COFTA
Châu Á: WFTO-Asia
Châu Mỹ Latinh: WFTO-LA
Châu Âu: WFTO-Europe
Thái bình dương: WFTO-Pacific
Tổ chức Fair Trade Thế giới ở Châu Á (WFTO Châu Á) làm việc với các mạng lưới chính thức và không chính thức ở Bangladesh, Trung Quốc, Campuchia, Ấn Độ, Indonesia, Lào, Nepan, Pakistan, Philippine, Sri Lanka, Thái Lan, Đông Timo và Việt Nam. “WFTO Châu Á hoạt động như là một diễn đàn, nơi mà các tổ chức thành viên chia sẻ với nhau các chiến lược đặc thù theo tính chất khu vực hay tính chất văn hóa, liên quan tới sự phát triển tổ chức, kỹ năng, chuyển giao công nghệ và truy cập kho thông tin. WFTO Châu Á phải hoàn thành sứ mệnh là tiếng nói của Fair Trade ở châu Á, bằng cách tuyên truyền các tiêu chuẩn và các nguyên tắc của Fair Trade cho các đối tượng hay tổ chức khác nhau tại các vị trí khác nhau trong chuỗi giá trị. Nó hoạt động nhằm lôi kéo người sản xuất, công nhân, người cung cấp dịch vụ, người trung gian, các tổ chức công, và người tiêu dùng vào quá trình mang lại công bằng xã hội và bảo vệ môi trường trong hệ thống thương mại toàn cầu.”
Ở Philippine, phong trào Fair Trade hoạt động dưới ngọn cờ của WFTO-Philippine và đang dần dần điều chỉnh chiến lược quốc gia của họ. Rút ra từ các bài học của “Cuộc suy thoái khủng khiếp”, đó là: Không nên chỉ phụ thuộc vào xuất khẩu sang các nước phương Tây!!!
Không quan trọng là Phong trao Fair Trade ở phương Tây đã có những dự định tốt đẹp như thế nào, khi phải đối mặt với suy thoái, chắc chắn sẽ có sự sụt giảm lượng nhập khẩu từ các nước phát triển cả ở kênh thương mại chủ đạo và kênh thương mại khác. Với lý do đó, điều quan trọng là các tổ chức Fair Trade ở các nước đang phát triển rút ra được một bài học có giá trị và mở rộng các thị trường ở địa phương và khu vực của họ trong khi dựa dẫm ít hơn vào lời hứa và các dự định của phương Tây.
Phong trào Fair Trade ở Philippines
Việc tìm hiểu phong trào Fair Trade ở Philippine của tôi bắt đầu bằng cuộc gặp mặt với Ronald Lagazo, giám đốc của tổ chức WFTO-Philippine, có ba mươi tổ chức thành viên. Tôi hỏi anh về những nỗ lực gần đây nhằm mở rộng sự tiếp cận thị trường nội địa cho các nhóm sản xuất thông qua việc mở ra các cửa hàng Fair Trade mà tôi đã được nghe nhắc tới rất nhiều lần.

“Các cửa hàng Fair Trade được điều hành bởi các thành viên, chẳng hạn như Saffy đang được quản lý bởi SUFRUDI ở Santa Ana, Manila; SPFTC (Các đối tác phía Nam và Tập đoàn Fair Trade) ở Cebu; Giấy thủ công Salay ở Cagayan De Oro, Mindanao (hòn đảo chính ở phía Nam). Hiện nay họ đang hỗ trợ cho các thành viên của WFTO Philippine. Chúng tôi mua các sản phẩm của họ và bầy hàng hóa trong các cửa hàng, đây là con đường dẫn tới thị trường nội địa cho một số thành viên của chúng tôi. Một số thành viên ở vùng Luzon, nhưng họ cung cấp sản phẩm tới vùng Mindanao hoặc Cebu, đây là một cơ hội cho họ.”
Hiện nay có mười ba cửa hàng được điều hành bởi các tổ chức Fair Trade, bốn cửa hàng mới là một phần của chiến lược phát triển Fair Trade vào các thị trường nội địa. Ronald giải thích: “APFTI (Tổ chức Hỗ trợ Fair Trade Philippine) là một tổ chức phi lợi nhuận, nhận được nguồn vốn tài trợ dành cho sáng kiến này. Một ý tưởng tuyệt hay là mở tiệm bán cà phê trong các cửa hàng Fair Trade, gần giống như kiểu tiệm deli-café. Hiện nay các đối tác không có nhiều tiền hoặc nhiều nguồn tài trợ, nên họ không thể thuê một không gian rộng rãi để làm tiệm cà phê. Do vậy, trước hết họ bắt đầu bằng các cửa hàng bán lẻ, nhưng tôi nghĩ rằng họ rất muốn thực hiện ý tưởng kia. Các nhà tài trợ rất ấn tượng với các nỗ lực của họ để mở ra các cửa hàng Fair Trade. Chúng tôi đã rút ra được rất nhiều bài học từ sáng kiến này.
Cửa hàng Fair Trade ở Cebu khá là thành công. Trên các tờ báo địa phương, họ có đăng khá đều đặn bài viết về cửa hàng của họ. Người ta đăng các tin chính về hoạt động của họ. Một vài người trong giới truyền thông tới và mua hàng hóa, có thể nói họ có quan hệ khá tốt với giới truyền thông. Họ đã làm rất nhiều việc trong công tác quảng bá. Gigi Labradores đang làm hết sức mình để gặp gỡ mọi người và giới thiệu sản phẩm tới người tiêu dùng. Bà mở rộng mạng lưới quan hệ với rất nhiều người và nhiều tổ chức ở địa phương.”
Cùng với việc mở ra một chuỗi các cửa hàng Fair Trade, WFTO-Philippine đã thiết lập một bộ tiêu chuẩn Fair Trade quốc gia để trở thành tổ chức Fair Trade thành viên. “Năm ngoái chúng tôi đã hoàn thành việc thiết lập các yêu cầu cần thiết đối với các tổ chức Fair Trade Philippine, chúng tôi đã có thêm 7 thành viên xin gia nhập… năm 2009 chủ yếu là một năm tự đánh giá và xây dựng.”
Hơn nữa, WFTO-Philippine còn thiết lập nhãn hiệu riêng của họ. Ronald Lagazo nói: “Chúng tôi nhận được những ý kiến đánh giá rất tốt từ cộng đồng quốc tế đối với hệ thống chứng chỉ nhãn hiệu Philippine. Nhãn hiệu FLO quá đắt và khó tiếp cận đối với những người sản xuất nhỏ, phí xin gia nhập quá đắt. Nhãn hiệu này có ý nghĩa đối với thị trường Philippine. Nếu nó đi ra thị trường quốc tế và được chấp nhận, đó là điều tốt với chúng tôi, nhưng chúng tôi chưa bao giờ có ý định đưa nó ra đấu trường quốc tế. Ban đầu, một vài thành viên lo lắng về việc thiết lập thêm một nhãn hiệu khác, nhưng ở thị trường nội địa thì nhãn hiệu này làm nên sự khác biệt giữa chúng tôi và các doanh nghiệp khác. Không sao cả nếu đưa thêm một logo vào các nhãn hiệu.”
Trong khi nói chuyện với Ronald về việc phát triển các thị trường ở địa phương, anh cũng đã nhắc tới Bote Centre như là một “trường hợp thú vị”, nhưng những điều mà tôi khám phá ra sau này có thể nói là còn độc đáo hơn, thậm chí là một sự cách mạng trong cách tiếp cận của họ! Các nỗ lực của họ rất trực tiếp, và nhìn bề ngoài họ có vẻ rất hiệu quả, nên tôi quyết định sẽ tìm hiểu họ cặn kẽ hơn. Hiện tại tôi đang ở vùng núi tuyệt đẹp của Philippine để tìm hiểu về Bote Centre và cách tiếp cận của họ để phát triển Fair Trade ở các thị trường địa phương. Do vậy, tôi sẽ để các bạn trở lại với bài viết tiếp theo của tôi, nhưng một điều tôi đảm bảo với các bạn rằng đây sẽ là một nghiên cứu đầy hấp dẫn và chúng ta có thể học tập rất nhiều từ đó!
Cảm ơn các bạn đã đồng hành cùng tôi trong chuyến đi này. Xin hãy tự nhiên đóng góp ý kiến, ý tưởng và các lời khuyên cho chúng tôi.
Thân ái,
Mitch Teberg, MA
No comments:
Post a Comment